chuyen tinh yeu của chúng tôi được 3 năm, gia đình hai bên đều biết về mối quan hệ này và có dự định kết hôn sau khi chúng tôi tìm được việc nên ngay sau khi ra trường chúng tôi đã dọn về ở chung với nhau. 6 tháng ở với nhau như vợ chồng chúng tôi cũng chỉ gặp nhau buổi tối. Sau nhiều nỗ lực anh cũng xin được vào làm ở một công ty may nước ngoài, còn tôi vẫn phải đi làm thêm những công việc vặt như bán hàng để trang trải cuộc sống trong khi chờ xin được việc. Lớn lên từ vùng quê nghèo khó nên chúng tôi hiểu hơn ai hết những khó khăn và cơ hội việc làm ở thành phố Sài Gòn hoa lệ này.
Ba năm yêu nhau tôi vẫn luôn tin tưởng anh bởi anh là một người dan ong mạnh mẽ, rất chu đáo trong mọi việc, và có nhiều tham vọng. Anh từng hứa sẽ cho tôi một cuộc sống tốt nhất, anh luôn ước mình sẽ có thật nhiều tiền để có thể lo cho bố mẹ và các em ở quê. Thời còn là sinh viên anh đã lăn lộn với bao công việc làm thêm, cũng có nhiều mối quan hệ nên ngay sau khi ra trường anh đã không mấy bỡ ngỡ với công việc mới. Dịp gần đây tôi khó có thể gặp được anh vì công việc của anh khá bận rộn, anh bảo với tôi vì vừa vào làm nên phải cố gắng rất nhiều mới có thể trụ lại được. Có nhiều đêm anh không về vì phải tăng ca, rồi về nhà vào sáng sớm với bộ dạng thất thần và mệt mỏi. Vì thương anh có lúc tôi đã bảo anh không cần phải cố gắng quá sức như vậy, chúng mình bình thường thôi cũng đủ rồi. Nhưng anh gạt đi bảo rằng cuộc sống nghèo đi đôi với hèn, mình không thể sống mãi ở cái nhà trọ rồi người ta khinh thường, con cái khổ sở được.
Tôi biết vậy, nhưng nhìn anh hết ngày này qua ngày khác cứ về nhà trong tình trạng mệt mỏi tôi khó mà yên lòng được. Dịp gần đây anh còn không về nhà đến mấy hôm liền, không liên lạc được với anh, tôi lo lắng đến công ty tìm anh thì mọi người bảo anh đang đi công tác với sếp ở Phan Thiết. Mấy hôm sau tôi liên lạc được với anh nhưng anh bảo đang bận chưa thể về nhà được. Tôi bảo nhớ anh và muốn gặp anh nhưng anh nặng lời với tôi bảo rằng đang bận lo cho tương lai đừng làm phiền anh quá. Tôi chỉ biết im lặng nghe theo lời anh. Một hôm vì muốn tạo bất ngờ cho anh, tôi tìm đến công ty anh hẹn anh ăn trưa thì bắt gặp anh cùng giám đốc đi ăn. Anh bảo tôi về lúc khác gặp nhưng sếp anh bảo tôi đi cùng luôn. Sếp anh đã ngoài 40 tuổi nhưng vẫn độc thân, ấn tượng ban đầu khi gặp sếp anh là một người chỉn chu từ cách ăn mặc đến nói chuyện. Lúc ăn anh ta liên tục gắp thức ăn cho người yêu tôi và có những cử chỉ khác thường khi liên tục xưng hô bằng tên với anh. Tôi cảm thấy rất lạ.
Giác quan thứ sáu cho tôi thấy rằng, có điều gì uẩn khúc đằng sau mối quan hệ này. Trong một lần gần nhau, tôi có kiểm tra điện thoại của anh và thấy những tin nhắn tình cảm của hai người. Tôi vô cùng sốc khi biết rằng anh không những lợi dụng anh ta về tiền bạc, công việc mà còn cả tình cảm nữa. Anh không ngại nói những lời hứa hẹn yêu đương với sếp mình.
Tôi hỏi anh thì anh tam su rằng đừng xen vào chuyện của anh, tất cả cũng chỉ vì lo cho tương lai của hai đứa. Nghe vậy mà tôi buồn não nề, tôi có cần những đồng tiền mà bạn trai phải đánh đổi danh dự, nhân phẩm của mình để có được đâu. Nhưng anh một mực không nghe lời khuyên giải của tôi, thậm chí có lúc to tiếng anh ấy còn dọa sẽ chia tay. Tôi phải làm thế nào để anh hiểu và dừng lại việc này đây?
0 nhận xét Blogger 0 Facebook
Đăng nhận xét